






=============

=============

=============

=============

=============

my ‘random’ Hanoi (to be continued)

đôi khi có những cơn say
để ta biết khát bàn tay nhẹ nhàng
đôi khi giữa sự bẽ bàng
mắt giành nhỏ lệ làm hàng đôi khi
người đâu gặp gỡ làm chi
ngàn năm dễ cũng ra gì lắm thay
ngẫm ra muôn sự cầu may
nếu như chẳng đặng hay câu “ý trời”
ý trời là ý ở giời
để cho duyên số tơi bời với nhau
ở trong lẫn lộn vàng thau
số người số chó cũng màu xót xa
nghe qua câu chuyện kinh kha
tình nhân thế thái nhiều pha ngậm ngùi
ở nơi đáy ruột bùi nhùi
thể nào chẳng có ít mùi luyến lưu
luyến lưu là luyến và lưu
rày yêu mai ghét hằn cừu nối nhau
đẻ con mà biết là đau
thì năm phút sướng còn màu nhiệm chăng?
tôi nay trẻ tựa cây măng
tình tôi đôi sáu còn răng hai hàng
nếu như tôi lấy phải nàng
liệu nàng có hỏi dát vàng vào chim
để cho những phút hoàng kim
để cho những phút im lìm rung rinh
để cho tôi mãi còn trinh
để cho nàng riết làm tình với tôi
…
mai này nếu lỡ nổi trôi
cũng đành một kiếp tiết dồi đã qua!

Dì ngoài bốn mươi mới xuất giá. Cưới một ông Việt kiều Đức ngoài năm mươi, một năm về nhà thăm vợ hai bận và đặc biệt mê chơi phỏm. Gặp được anh em nhà vợ cũng toàn con nghiện phỏm cả nên đắm đuối lắm. Ông này hơn bố mình hai tuổi tức là tuổi Tí. Không biết có phải con gâu gâu với họ nhà chuột có chung sở ghét là giống tiểu hổ hay không mà hợp nhau ghê lắm. Hợp từ phỏm hợp đi.
Phỏm nhàm nhất là oánh 2 tay nhưng đuợc cái hai người này đã gặp nhau là chơi say mê. Ngồi lắm khi một mạch đến sáng. Dì nhìn thấy thế thì xót ruột. Vợ chồng đều đã ở nửa bên kia, lựu đạn để lâu ngày kíp nổ cũng tậm tịt. Tranh thủ tí một còn chưa rõ thế nào. Đằng này mang tiếng về thăm vợ lại cứ đâm đầu vào ông anh rể mà phỏm thế còn làm ăn gì được.
Mẹ mình cũng giục ghê lắm. Ông chú chỉ rung đùi cười “thuốc Tây nhậy ghê lắm, chị yên trí. hehehhe”. Dì mình cũng không phải vừa “Ông cấm vận cho thì hết cả thuốc”. Chú có vẻ hối, xin hứa nhân danh ngày phụ nữ 8-3, có cả nhà chứng: không chơi phỏm nữa đến khi có tin.
Nhắc đến ngày 8-3 mẹ mới kể chuyện. Ngồi bán hàng cạnh mẹ là một cô kế toán viên giỏi. Cưới chồng. Bố mẹ chồng giao lại việc buôn bán nên thôi không làm kế toán nữa. Được một năm giữa bữa cơm thì chồng oánh rơi bát đũa giật đùng đùng, dãi nhớt tứa ra. Thế là ngã ngửa đức lang quân bị động kinh bẩm sinh.
Sống với nhau 3 năm mà chưa có con. Một lần khi đang sinh hoạt thì anh chồng lên cơn. Chẳng hiểu ông bà ông vải run rủi sao mà cho dính luôn. Thằng bé nghịch như một ông giặc con. Mọi người ở chợ quen bỗ bã cứ trêu “chắc tại thằng T. nó giật mạnh quá, chị nào hiếm muộn cứ nhờ thằng T. giật cái là khỏe re”.
Anh chồng lên cơn thường xuyên hơn. Mọi việc vào tay cô vợ quán xuyến. Ngày lễ lạt cứ lủi thà lủi thủi ra vào với đống hàng xén. Ngồi chợ buổi chiều có đôi tình nhân mua hoa tặng nhau 8-3, cô người yêu ngồi sau ôm bó hoa mải chuyện, cười khặc khặc. Xong chắc thấy đường bụi quá mà đưa tay che miệng. Bó hoa rơi tuột xuống đường. Anh người yêu chắc ngại dừng xe đường đông nên đi thẳng. Cô vợ anh T. chạy ra nhặt. Đem về nhà cắm vào bình. Đặt giữa cái bàn ăn to, trang trọng lắm.
Thằng Tú em mình hỏi có phải mẹ kể chuyện này để nhắc bố mua hoa không. Mẹ nguýt dài bố mày tinh thần tự giác cao cần gì phải nhắc.